Mấy ngày nằm chơi, không có việc gì làm. Chiều hôm ấy Duy lên nhận lệnh chiến đấu. Hôm nay chuẩn bị, ngày mai hành quân đi đến vị trí. Tôi lại bị ho, biết thế nào đây. Ho thì lúc tiến nhập rất nguy hiểm, mà xin ở lại có được không? Không khéo các ông đại đội kết luận tư tưởng thì gay. Đi thì làm sao giữ được bí mật. Thôi, đành phải đi, cứ đến đâu thì đến. Thế họ mới hiểu lòng mình. Tôi chưa nói với ai cả, cứ chuẩn bị như không có việc gì xảy ra. Tối ngày mai hành quân. Đến điểm tập kết thì có lệnh đi nhận thịt bò rừng của T16 (trinh sát) bắn được. Tối hôm ấy đi lấy nước khó lắm, nhưng cuối cùng cũng được một bữa ngon. Cả đêm cứ ho, tôi lo quá! Khoảng năm giờ chiều ngày mai lại tập trung đi. Đang ở trên đồi thì một chiếc L14 đánh hơi được bắn đại liên vào đội hình của chúng tôi. Chúng tôi phải tản ra và lẩn vào bụi. Tối đó phải chuyển hướng đi. Tôi vẫn ho, lâu lâu lại ho. Trận địa của đại đội tôi phải phục kích, gần đến trận địa tôi ho dữ, ông Sâm nghe được quát tôi, lúc đó tôi muốn khóc lắm rồi. Cả anh em cũng sợ nữa, ông Sâm cho tôi ra sau gặp chỉ huy tiểu đoàn. Tôi được nhập đại đội ba dự bị đằng sau. Trận chiến xong, tôi theo đường về lại C1, một mình băng đường rừng, trời tối đen như mực.Qua đoạn đường mà đại đội hai mới phục kích địch lúc trưa. Trời tối, tôi bước đi thi thoảng lại vấp vào một xác địch chết, xác chết nằm ngổn ngang rất nhiều, có lúc vấp liên tục. Mới qua được trận địa một đoạn bỗng tôi nghe một tiếng ối dài, tôi hoảng quá, nhìn về phia tiếng ối. Tiếng ấy giống hệt tiếng người, bước thêm mấy bước nữa lại có tiếng phạch phạch rồi lại ối dài. Sao đây? Biệt kích hay ma? Trời tối, đom đóm rất nhiều. Tay tôi lấy một quả lựu đạn móc dây. Sau ít phút cho bình tĩnh tôi không nghe động tĩnh gì nữa. Tôi cầm lựu đạn trong tay bước đi. Trên vai tôi còn một gùi đạn cối mà chả nghe nặng gì nữa. Khoảng mười một giờ tối tôi mới về đến đơn vị. Chao ôi là mừng! may mà không lạc đường. Tôi lay anh em dậy hổn hển nói :”dậy tau kể cho mà nghe, tau mới gặp ma”. Rồi tôi kể lại mọi chuyện vừa gặp. Một số anh em dân miền rừng nói “thôi, cái thằng nhà biển ạ, đó là tiếng con trĩ đực”. Tôi thì chả tin đó là con trĩ vì y hệt tiếng người như đang kêu một cách yếu ớt.
Bẵng đi một thời gian sau đó, trong một lần đi ven rừng, tôi lại nghe tiếng ối. Tôi chạy thục mạng về nơi có tiếng kêu, mục đích để xem có đúng như anh em nói không, và đúng thật, tôi thấy có mấy con trĩ.






