10/5/1965, gần hai giờ chiều, mọi thứ tôi đều chuẩn bị xong rồi, còn một gói cơm nếp tôi không muốn mang đi vì cồng kềnh nhưng sự bắt buộc của Mạ tôi làm tôi phải chiều. Em Xâm đi đưa chân tôi, Mẹ tôi cũng đòi đi.
- Để mạ đi với con một đoạn rồi mạ về.
- Dạ thôi Mạ ạ, Mạ đi theo con không đi được đâu.
Mạ tôi với thân hình tiều tụy, nước mắt giàn giụa. Bà con hàng xóm ai cũng an ủi, động viên mạ tôi.
Thế là tôi bước chân đi mà chẳng nói được lời tạm biệt, cuống họng cứng ngắc vì tôi cũng cố chặn lại những dòng nước mắt cứ muốn tuôn ra. Cũng định nhắn lại với Mạ tôi khi bố tôi về thì tôi lại đi.
Tuy có rạo rực trong sự vui thích nhưng cũng cảm thấy có cái gì đó nằng nặng, cố nói vui vui với bạn bè và mấy đứa em của tôi. Ghé vào nhà dì Phồn, dượng dì đang ở nhà, thấy tôi đi vào với đôi mắt đỏ ngầu dì tôi cũng sụt sịt. Dượng nói với tôi những câu âu yếm hơn mọi ngày. Tôi cố chào di dượng nhưng chỉ được nửa câu thì phải quay đi vì nước mắt rưng rưng. Cố lau vội nước mắt kẻo ngượng với bạn bè.
Cả hội trường đông nghịt, nhiều người thân cùng bạn bè tôi. Một buổi chia tay thật trang nghiêm, thân nhớ.
Đã hơn hai giờ chiều, tôi cùng anh em xuất phát. Có 17-18 người đi nhưng theo sau là cả một đoàn dài người đưa tiễn. Bước đi đều đặn của tôi từ từ in trên con đường làng, từ giã quê hương. Tôi nhìn ngôi trường dã học, chào con sông Lý xanh mát, chào những mái ngói đỏ chói trang nghiêm. Chào những hàng phi lao ngạo nghễ, chào tiếng nhạc rộn ràng của biển. Mỗi mét trên con đường thân quen, mỗi hình ảnh đáng thương đáng nhớ của quê hương. Tất cả hình như tô đậm thêm ký ức của tôi.







Để lại một bình luận
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.