Mặt trời lặn, ngày 10/5/1965, sân vận động của xã đông ngịt người, khoảng mười người bộ đội về nhận quân đang tụm ba tụm bảy trên bàn. Tôi ngồi vào hàng của anh em trong thôn, hết ngồi lại đứng, đến tận 12 giờ đêm mới phân phối xong quân. Tôi được gọi tên theo một đơn vị, tôi vui quá vì trong đơn vị này có nhiều người cùng thôn. Đồng chí nhận quân mang quân hàm trung úy, bộ áo quần cũng đã bạc màu với cái mũ bao lưới có lưa thưa vải dù, đồng chí ấy nói với chúng tôi:
- Các đồng chí, kể từ giờ phút này trở đi các đồng chí đã trở thành một quân nhân thực sự. Hôm nay, các đồng chí là là chiến sỹ của tôi, tôi là thủ trưởng của các đồng chí. Nhưng mai sau có thể các đồng chí là thủ trưởng của tôi, các đồng chí hiều chứ?
Trong những câu nói như thế mà lúc ấy cũng tôi cũng chưa hiểu gì cả, cứ trầm lặng, có vẻ tôn kính. Hành quân đi được khoảng một km tôi được phân công vào một nhà cùng anh Cương, Phạm Lu, cùng thôn với tôi. Cả gia đình đã ngủ, có một chị chỉ chỗ ngủ cho chúng tôi. Tôi và anh Cương ngủ trên một cái sập to, còn Lu ngủ dưới phản.
Khoảng hai giờ sáng, đồng chí Hoạch (trung đội trưởng tạm thời lúc ấy) gọi chúng tôi dậy, tôi dậy trước, đồng chí nói với tôi: Bây giờ ba đồng chí này, đồng chí là tổ trưởng, giao đồng chí phân công cho tôi một người ra đây tập trung đi nhận gạo, mượn quang gánh trong gia đình mà đi. Tôi phân công Lu đi.
- Lu ơi, đi nhận gạo tí nhé!
- Ày.
Lu mượn gánh ra đi, tôi và anh Cương tiếp tục ngủ.
Tầm tám giờ sáng Lu về, gánh một gánh gạo nhẹ và nói:
- Nì, chia ra, ba đứa đó.
Tôi đi xin dụng cụ đựng gạo, xin được một ruột tượng rách ngồi vá lại để đựng gạo. Suốt ngày nghỉ ngơi, chờ chờ ban nhận. Không biết tối nay hành quân đi đâu, vào hay ra. Trong thâm tâm tôi nghĩ đi ra nhiều hơn.






Để lại một bình luận
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.